Các nhà phát minh đã tự kiểm tra các phát minh của chính mình như thế nào?!

0
118

Khi Jeff Bezos chuẩn bị du hành vào vũ trụ trên tên lửa Blue Origin của mình, chúng ta sẽ xem xét các nhà phát minh khác, những người đã tự mình thử các phát minh của chính mình

Vào tháng 7 năm 2021, người sáng lập Amazon, Jeff Bezos, thông báo rằng ông và anh trai Mark sẽ bay vào vũ trụ trên tàu vũ trụ Blue Origin New Shepherd của Bezos. Bezos đã tạo ra Blue Origin vào năm 2000 để tập trung vào du lịch vũ trụ.

Bezos và anh trai sẽ tham gia cùng với người chiến thắng trong cuộc đấu giá, người sẽ trả tối thiểu 2,8 triệu USD cho chiếc ghế thứ ba trên tàu vũ trụ. Bên cạnh một khung cảnh ngoạn mục, chuyến bay dưới quỹ đạo sẽ mang đến cho hành khách ít nhất ba phút không trọng lượng.

Bezos sẽ tham gia vào một danh sách dài gồm các nhà phát minh và doanh nhân đã tự mình thử nghiệm các phát minh của họ, một số thành công ngoạn mục và một số khác thì không được may mắn. Hãy cùng điểm qua một số nhà phát minh đáng chú ý nhất, những người đầu tiên tự mình thử phát minh của chính mình.

Francis Edgar Stanley – xe hơi Stanley

Francis Edgar Stanley, được gọi là FE, và anh trai sinh đôi của ông là Freelan Oscar Stanley, được gọi là FO, sinh năm 1849. Sau khi theo học trường hiện nay là Đại học Maine ở Farmington, FE bắt đầu quan tâm đến nhiếp ảnh và ông mở một studio chụp ảnh vào năm 1874.

Studio đã trở nên thành công và FE đã được cấp bằng sáng chế cho chiếc airbrush chụp ảnh đầu tiên, được sử dụng để chỉnh màu cho các bức ảnh. Chẳng bao lâu sau, FO tham gia kinh doanh với FE, và họ trở nên không hài lòng với chất lượng của các tấm khô (dry plates – còn được gọi là quá trình gelatin, là một loại tấm chụp ảnh cải tiến.) được sử dụng rộng rãi vào thời điểm đó.

Hai anh em được cấp bằng sáng chế cho một chiếc máy phủ tấm khô và thành lập Công ty Stanley Dry Plate ở Watertown, Massachusetts. Doanh nghiệp đã sớm đạt doanh thu hàng năm hơn 1 triệu đô la. Mặc dù vậy, hai anh em đã từ bỏ nhiếp ảnh hoàn toàn khi họ bắt đầu một niềm đam mê mới – ô tô chạy bằng hơi nước.

Stanley Steamer lập kỷ lục vào năm 1903 tại Bãi biển Daytona Nguồn: Wikimedia Commons
Stanley Steamer lập kỷ lục vào năm 1903 tại Bãi biển Daytona Nguồn: Wikimedia Commons

Hai anh em thành lập Công ty Vận chuyển Ô tô Stanley, công ty đã chế tạo ra chiếc ô tô Stanley Steamer nổi tiếng. Những chiếc xe có thân bằng gỗ nhẹ gắn trên khung thép hình ống, và hơi nước được tạo ra trong một lò hơi ống lửa thẳng đứng với một vòi đốt xăng hóa hơi bên dưới.

Hai anh em tham gia vào các cuộc đua ô tô bằng hơi nước của họ so với động cơ chạy bằng xăng, và trong nhiều trường hợp, chiếc xe chạy bằng hơi nước đã giành chiến thắng. Năm 1906, một chiếc xe hơi Stanley đã lập kỷ lục thế giới về quãng đường nhanh nhất (1,6 km) trong 28,2 giây, lái xe với vận tốc đáng kinh ngạc 127 dặm/giờ (205 km/h). Kỷ lục này đối với ô tô chạy bằng hơi nước phải đến năm 2009 mới bị phá vỡ.

Bắt đầu từ năm 1912, bộ khởi động điện được giới thiệu trên ô tô động cơ đốt trong, thay thế cho bộ quây vốn bị ghét nhiều, và doanh số bán xe tăng vọt. Năm 1918, anh em nhà Stanley bán doanh nghiệp của mình, sản xuất hơn 10.000 chiếc ô tô chạy bằng hơi nước.

Sau đó, cùng năm đó, FE đang lái một trong những chiếc ô tô của mình ở Wenham, Massachusetts, anh ta lái xe vào một đống gỗ trong khi cố gắng tránh một số toa xe nông trại đi song song trên đường, và anh ta đã bị chết. Năm 1924, Công ty Vận chuyển Ô tô Stanley đóng cửa hoạt động mãi mãi.

Michael Dacre – Máy bay Jetpod của Avcen

Năm 1988, công ty Avcen Limited được thành lập ở Anh và Kuala Lumpur để tạo ra Avcen Jetpod, một loại máy bay cất và hạ cánh ngắn (STOL). Chiếc máy bay này sẽ lý tưởng như một phương tiện vận tải quân sự, máy bay điều hành hoặc taxi hàng không.

Các tài liệu công khai của Avcen cho biết tốc độ tối đa của Jetpod sẽ là 340 dặm / giờ (550 km / h) và chiếc tàu này sẽ chỉ cần 137 yard (125 m) để cất cánh hoặc hạ cánh. Điều này sẽ cho phép máy bay hoạt động gần các trung tâm thành phố.

Vào ngày 16 tháng 8 năm 2009, tại Malaysia, Dacre đã cố gắng cất cánh bằng một nguyên mẫu Jetpod vừa mới hoàn thành. Sau ba lần cất cánh thất bại, anh ta đã thành công trong việc đưa máy bay lên không trung, trước khi máy bay bị đình trệ và rơi, giết chết Dacre.

Albert Hofmann – LSD

Albert Hofmann sinh ra ở Baden, Thụy Sĩ năm 1906. Sau khi nhận bằng hóa học, ông đến làm việc tại Phòng thí nghiệm Sandoz, hiện là công ty con của hãng sản xuất thuốc Novartis. Tại Sandoz, ông đã làm việc với các cây thuốc để tổng hợp các hợp chất hoạt động cho dược phẩm. Hofmann bắt đầu xem xét nấm ergot, để sử dụng như một chất kích thích tuần hoàn và hô hấp, và trong khi nghiên cứu các dẫn xuất của axit lysergic vào tháng 11 năm 1938, Hofmann lần đầu tiên tổng hợp được LSD.

Albert Hofmann ở tuổi 100. Ảnh: Wikimedia Commons
Albert Hofmann ở tuổi 100. Ảnh: Wikimedia Commons

Ở đó, mẫu thử được giữ nguyên cho đến ngày 16 tháng 4 năm 1943, khi Hofmann quyết định kiểm tra lại nó. Hofmann không hề hay biết, Hofmann đã hấp thụ một lượng nhỏ thuốc qua đầu ngón tay, và như Hofmann đã nói: “… Tôi cảm nhận được một dòng không ngừng những bức ảnh tuyệt vời, những hình thù kỳ lạ với cách chơi màu sắc rực rỡ như kính vạn hoa.”

Ba ngày sau, vào ngày được gọi là “Ngày đi xe đạp”, Hofmann đã uống 250 microgram LSD và tác dụng của thuốc đã ập đến với anh khi anh đang đạp xe về nhà. Hofmann tiếp tục nghiên cứu nấm Mexico và cây bìm bìm (Morning glory), tổng hợp các loại thuốc psilocybin và ololiuhqui, hai loại thuốc này gần giống với LSD.

Hofmann tiếp tục dùng một lượng nhỏ LSD trong suốt quãng đời còn lại của mình, và ông sống đến tuổi 102. Hofmann gọi LSD là “loại thuốc thiêng”, nói rằng, “Tôi thấy tầm quan trọng thực sự của LSD trong khả năng cung cấp viện trợ vật chất. để thiền định hướng tới trải nghiệm thần bí về một thực tại sâu sắc hơn, toàn diện hơn. ”

Trong một bài phát biểu vào ngày sinh nhật thứ 100 của mình, Hofmann nói về loại thuốc này, “Nó mang lại cho tôi niềm vui bên trong, tâm hồn cởi mở, lòng biết ơn, đôi mắt rộng mở và sự nhạy cảm bên trong đối với những điều kỳ diệu của tạo hóa…. Tôi nghĩ rằng trong quá trình tiến hóa của con người Chưa bao giờ cần thiết phải có chất LSD này. Nó chỉ là một công cụ để biến chúng ta thành những gì chúng ta được cho là như vậy. ”

Otto Lilienthal – Tàu lượn

Otto Lilienthal sinh năm 1848 tại vương quốc Phổ của Đức. Từ khi còn nhỏ, anh và anh trai Gustav đã bị cuốn hút bởi ý tưởng về chuyến bay có người lái và họ đã chế tạo ra những chiếc cánh có dây đeo.

Tàu lượn của Otto Lilienthal trưng bày tại Bảo tàng Hàng không và Không gian Quốc gia. Ảnh: cliff1066/Wikimedia Commons
Tàu lượn của Otto Lilienthal trưng bày tại Bảo tàng Hàng không và Không gian Quốc gia. Ảnh: cliff1066/Wikimedia Commons

Được đào tạo như một kỹ sư, Lilienthal nhận được bằng sáng chế cho một máy khai thác mỏ và thành lập một công ty sản xuất nồi hơi và động cơ hơi nước. Năm 1889, Lilienthal xuất bản cuốn sách của mình, Birdflight as the Basis of Aviation.

Bắt đầu từ năm 1891, Lilienthal đã thực hiện hơn 2.000 chuyến bay bằng tàu lượn do ông thiết kế, đạt khoảng cách bay 820 feet (250 m). Ông cũng tạo ra một chiếc máy bay đơn, máy bay không cánh và máy bay hai cánh.

Năm 1894, Lilienthal xây dựng một ngọn đồi hình nón cao 49 foot (15 m) gần nhà ông ở Lichterfelde, cho phép ông phóng tàu lượn của mình bất kể gió thổi theo hướng nào. Vào ngày 9 tháng 8 năm 1896, Lilienthal cất cánh từ ngọn đồi trước khi chiếc tàu lượn lao về phía trước và rơi xuống. Lilienthal bị gãy cổ và chết vào ngày hôm sau.

Vào tháng 9 năm 1909, Orville Wright đến thăm góa phụ của Lilienthal để tỏ lòng thành kính với chồng của bà, và vào năm 1972, Lilienthal được giới thiệu vào Đại sảnh Danh vọng Hàng không & Vũ trụ Quốc tế. Một máy bay tiếp dầu của Không quân Đức đã được đặt tên là “Otto Lilienthal” để vinh danh ông, và các tàu lượn và máy bay siêu nhẹ ngày nay sử dụng rộng rãi các thiết kế của Lilienthal. Đọc thêm >> Sự thật thú vị về tàu lượn siêu tốc

Barry Marshall – Vi khuẩn đường ruột

Đến năm 1985, Barry Marshall và đối tác nghiên cứu của ông là J. Robin Warren đã thất vọng. Hai nhà nghiên cứu tại Bệnh viện Royal Perth ở Úc đã gửi các bài báo cho các tạp chí y khoa khẳng định rằng vi khuẩn trong ruột là nguyên nhân gây ra viêm dạ dày cấp tính, loét đường tiêu hóa và các bệnh khác, nhưng chưa có bài báo nào được công bố.

Cho đến lúc đó, cộng đồng y tế tin rằng loét phần lớn là một bệnh tâm thần do căng thẳng gây ra. Để chứng minh họ sai, Marshall đã uống một dung dịch có chứa vi khuẩn Helicobacter pylori, hy vọng rằng nó sẽ dẫn đến viêm dạ dày, sau đó ông có thể chữa khỏi bằng thuốc kháng sinh. Vài ngày sau, Marshall buồn nôn, bắt đầu nôn mửa và khó thở.

Nội soi cho thấy toàn bộ dạ dày của Marshall đã bị vi khuẩn xâm nhập và anh ta cần dùng thuốc kháng sinh để đẩy lùi nhiễm trùng. Sự đau khổ của Marshall rõ ràng là xứng đáng kể từ khi ông và Warren nhận giải Nobel Y học năm 2005 cho công việc của họ. Ngày nay, những người bị loét dạ dày tá tràng thường được điều trị bằng thuốc kháng sinh.

Fred Duesenberg – ô tô

Fred Duesenberg sinh ra ở Đức vào năm 1876. Sau khi cha ông qua đời, mẹ của Duesenberg cùng với bảy người con của bà di cư đến Mỹ, nơi họ định cư ở Iowa.

Duesenberg Indy 500 đoạt giải 1922 - Nguồn: Sicnag / Wikimedia Commons
Duesenberg Indy 500 đoạt giải 1922 – Nguồn: Sicnag / Wikimedia Commons

Cả Duesenberg và em trai của ông, Augie đều bộc lộ năng khiếu cơ khí khi còn nhỏ, và họ đã tiếp tục chế tạo động cơ đốt trong chạy bằng xăng. Chiếc xe đầu tiên của họ là loại hai xi-lanh, sau đó là phiên bản thiết kế bốn xi-lanh mà Fred đã được cấp bằng sáng chế.

Tiếp theo là động cơ 8 xi lanh thẳng thẳng hàng Duesenberg cũng đã được cấp bằng sáng chế. Nhận thức được rằng đua ô tô giúp bán được ô tô, Duesenbergs bắt đầu cho xe của họ tham gia vào cuộc đua Indianapolis 500, bắt đầu từ năm 1912. Một trong những người lái xe của họ là tay đua Eddie Rickenbacker sau này tham gia hàng không trong Thế chiến I.

Vào ngày 2 tháng 7 năm 1932, Fred Duesenberg từ New York trở về Indianapolis, lái một nguyên mẫu Duesenberg mới với động cơ công suất lớn. Tại Pennsylvania, anh ta bị mất lái và bị rơi. Anh ấy chết ba tuần sau đó. Bên cạnh động cơ tám xi-lanh và phanh bốn bánh, Duesenberg còn được ghi nhận là người đã phát minh ra trục cam trên cao, bốn van trên mỗi xi-lanh, hộp số tự động và hệ thống làm mát. Đọc thêm >> Xem ảnh ô tô cổ gặp…tai nạn

Horace Hunley – tàu ngầm

Năm 1861, Horace Hunley là một luật sư người Louisiana sống ở New Orleans. Khi Liên minh phong tỏa các cảng phía nam trong Nội chiến, chính phủ Liên minh đã đưa ra khoản tiền thưởng lên tới 50.000 USD cho việc phát triển một loại tàu ngầm có thể đánh chìm các tàu của Liên minh.

Tàu ngầm HL Hunley Nguồn: Conrad Chapmann / Wikimedia Commons
Tàu ngầm HL Hunley Nguồn: Conrad Chapmann / Wikimedia Commons

Hunley hợp tác với James McClintock và Baxter Watson để tạo ra tàu ngầm Tiên phong, nhưng cô phải đánh đắm để tránh bị quân Liên minh bắt giữ. Nỗ lực tiếp theo của bộ ba là American Diver, nhưng trong khi cố gắng tấn công các tàu Liên minh đang chặn bến cảng Mobile, cô đã bị chìm.

Tự mình làm việc, nỗ lực thứ ba của Hunley là tàu HL Hunley mà chính Hunley chỉ huy trong cuộc thử nghiệm vào ngày 15 tháng 10 năm 1863. Con tàu bị chìm, đưa Hunley và tất cả tám thành viên thủy thủ đoàn xuống đáy.

Năm 1864, Liên minh miền Nam nâng tàu HL Hunley, và cuối cùng nó đã thành công trong việc đánh chìm một tàu địch, USS Housatonic, trong lần đầu tiên trong lịch sử hải quân. Tuy nhiên, Hunley một lần nữa chìm nghỉm, trắng tay. Tàu ngầm được nâng lên vào năm 2000 và các nhà nghiên cứu tìm thấy hài cốt của các thành viên thủy thủ đoàn vẫn còn tại vị trí của họ. Họ suy đoán rằng vụ nổ từ ngư lôi đánh chìm tàu Housatonic đã tạo ra một sóng xung kích làm vỡ mạch máu trong phổi của thủy thủ đoàn, giết chết họ ngay lập tức và khiến tàu Hunley chìm lần cuối.

Thomas Andrews Jr. – tàu biển

Ở tuổi 16, vào năm 1889, Thomas Andrews Jr bắt đầu học việc tại công ty đóng tàu Harland and Wolff của Ireland. Làm việc không mệt mỏi trong 5 năm học việc, Andrews trở thành thành viên của Viện kiến ​​trúc hải quân Hoàng gia, và được coi là thiên tài trong lĩnh vực thiết kế tàu.

Titanic Nguồn: FGO Stuart / Wikimedia Commons
Titanic Nguồn: FGO Stuart / Wikimedia Commons

Năm 1907, Andrews bắt đầu công việc thiết kế cùng với William Pirrie và Alexander Carlisle trên ba tàu mới cho White Star Line: RMS Olympic, RMS Titanic và RMS (sau này là HMHS) Britannic. Chúng được thiết kế để trở thành những con tàu lớn nhất và an toàn nhất trên biển, tuy nhiên, những đề xuất của Andrews rằng Titanic mang theo 48 thuyền cứu sinh thay vì 20 chiếc mà cô đã kết thúc, cộng với việc nó có thân tàu đôi và vách ngăn kín nước đã bị bỏ qua.

Vào ngày 10 tháng 4 năm 1912, Andrews cùng với các thành viên khác của đội Harland và Wolff đi từ Belfast đến Southampton, nơi họ lên tàu cho chuyến đi đầu tiên của con tàu Titanic.

Vào ngày 14 tháng 4 năm 1912, lúc 11:40 tối, tàu Titanic va phải một tảng băng trôi ở mạn phải của con tàu. Andrews đã được thuyền trưởng Edward J. Smith triệu tập để giúp kiểm tra thiệt hại, và ông xác định rằng sáu khoang đầu tiên trong số 16 khoang kín nước của con tàu đã bị ngập nước, nhiều hơn hai khoang so với khả năng chịu đựng của con tàu.

Như được miêu tả một cách mạnh mẽ trong bộ phim Titanic năm 1997, Andrews được cho là lần cuối cùng được nhìn thấy bởi một người quản lý đứng một mình trong phòng hút thuốc hạng nhất với hai tay khoanh lại, áo phao của anh ta nằm trên một chiếc bàn gần đó. Những người khác báo cáo rằng anh ta đã rời khỏi phòng hút thuốc để giúp những người khác vào thuyền cứu sinh, và được cho là đã được một người đứng cạnh Thuyền trưởng Smith nhìn thấy trên cầu của con tàu ngay trước khi nó bị nhấn chìm. Trong mọi trường hợp, Andrews đã bỏ mạng cùng với 1.500 người khác trên tàu, và thi thể của anh ta không bao giờ được tìm thấy.

Năm 1914, Nhà tưởng niệm Thomas Andrews Jr. được mở cửa tại Comber, và vào năm 2004, Tiểu hành tinh 245158 Thomasandrews đã được đặt tên để vinh danh ông.

Franz Reichelt – dù nhảy (Parachute)

Franz Reichelt sinh năm 1878 tại Vương quốc Bohemia. Ông chuyển đến Paris vào năm 1898, nơi ông trở thành một thợ may và mở một cửa hàng may mặc thành công.

Đến năm 1910, dù đã được phát triển để sử dụng từ độ cao lớn, nhưng không có loại nào hoạt động ở độ cao thấp. Reichelt bắt đầu tạo ra một bộ “dù” bao gồm một số thanh, cao su và một tán lụa.

Reichelt đã thử nghiệm các thiết kế của mình trên những hình nộm mà ông đã thả từ tầng 5 của tòa nhà căn hộ của mình, nhưng không có cái nào thành công. Năm 1911, giải thưởng 10.000 franc được trao cho bất kỳ ai có thể phát triển một chiếc dù dành cho phi công. Reichelt đã tinh chỉnh thiết kế của mình, và đeo nó vào, anh ấy đã nhảy từ độ cao 26 đến 33 feet (8 đến 10 m). Một lần nữa, chiếc dù của Reichelt không thành công, nhưng cú ngã của anh ta đã bị gãy bởi một đống rơm. Một nỗ lực khác từ cự ly 26 feet (8 m) khiến Reichelt bị gãy chân.

Vào năm 1912, Reichelt cuối cùng đã được phép thực hiện một cuộc thử nghiệm bằng cách sử dụng một hình nộm được thả từ tầng đầu tiên của Tháp Eiffel. Chủ nhật ngày 4 tháng 2 năm 1912, lúc 7 giờ sáng, Reichelt cùng với hai người bạn đến tháp Eiffel. Reichelt đang mặc bộ đồ dù của mình, và anh ta tuyên bố rằng thay vì là một hình nộm, anh ta sẽ thực hiện cú nhảy.

Vào lúc 8:22 sáng, Reichelt leo lên đỉnh bàn của một nhà hàng và quay mặt về hướng đông về phía sông Seine, nhảy từ độ cao 57 m. Thay vì mở ra, chiếc dù của Reichelt gần như ngay lập tức gấp lại xung quanh cơ thể anh ta, và anh ta đập xuống mặt đất đóng băng, tạo ra một cái hố sâu 15 cm. Video này không phù hợp với người dưới 18 tuổi. Xem thí nghiệm của Reichelt trên Youtube

Về hành trình sắp tới của mình, Jeff Bezos nói với New York Times, “Tôi muốn đi chuyến bay này vì đó là điều tôi muốn làm trong suốt cuộc đời mình”, điều mà mỗi nhà phát minh được mô tả ở đây có lẽ cũng có thể nói. Chúng tôi chúc ông Bezos những điều tốt đẹp nhất.

Nguồn:
_https://interestingengineering.com/inventors-who-tested-their-inventions-out-on-themselves
_https://interestingengineering.com/jeff-bezos-headed-to-space-in-blue-origins-first-crewed-spaceflight
_https://www.newscientist.com/article/dn17653-steam-powered-car-breaks-century-old-speed-record/
_https://www.nytimes.com/2021/06/07/business/jeff-bezos-space.html

Bình luận bằng Facebook

comments