Chị Nhím học lớp ba, hàng ngày, nhiệm vụ của chị là sáng sáng leo lên xe bố chở đi học, rồi chiều tối, bố về qua trường đón Nhím. Trong mắt của Ú và Mì Tôm, chị Nhím đi học tức là chị Nhím ôm lưng bố cưỡi xe máy đi suốt ngày!
Những hôm bố phải họp ở cơ quan, về muộn, chị Nhím vẫn đứng ở cổng trường chờ bố, chờ mãi. Nhím trở thành cô bé đi học về muộn nhất thế giới.
Nhưng Nhím không bao giờ khóc nhè. Chị Nhím có rất nhiều việc phải làm. Chị chơi đùa với bạn bè trong sân trường. Trời mưa thì Nhím ngồi xem tivi với bác bảo vệ ở cạnh cổng trường. Có hôm, có một bạn cũng đi học về muộn nhất thế giới đứng cạnh Nhím. Bố bạn ấy không đón, bạn ấy đứng khóc.
Nhím lau nước mắt cho bạn không quen. Nhím nói, bạn đừng lo, bố mẹ mình không bao giờ bị lạc đường, thể nào bố mẹ cũng đến đón chúng ta.
Bạn gái nói, nhỡ bố mẹ tớ bị cướp biển bắt mất rồi thì sao?
Nhím bảo, thế thì chúng ta sẽ đi chiến đấu với cướp biển để cứu bố mẹ. Đúng lúc đó thì bố đến, bố gọi Nhím ơi, Nhím ơi! Nhím chạy ra chào bố.
Nhím nói, bố ơi, con không về nhà đâu! Bố cho con ở lại trường nhé! (Bố rất ngạc nhiên!)
Nhím muốn ở lại bên người bạn mới, an ủi bạn, chờ đến khi bạn ấy được bố mẹ tới đón. Nhím cầm tay bạn đến cạnh bố vào bảo:
– Bố ơi, nếu bố mẹ bạn ấy bị cướp biển bắt mất rồi, thì bố cho bạn ấy về nhà mình ngủ đêm nay nhé!
Bố nói: – Chào cháu, cháu tên là gì? Cháu có nhớ số điện thoại của bố mẹ cháu không?
Rồi bố gọi điện thoại cho bố mẹ bạn ấy. Hóa ra, bố mẹ bạn ấy không bị lạc đường, cũng không bị cướp biển bắt. Chỉ có điều bố bạn ấy tưởng mẹ bạn đi đón con, nên đi uống bia.
Và mẹ bạn ấy lại tưởng hôm nay bố đến trường đón con, nên mẹ bạn ấy đang đi siêu thị.
Bố còn đưa máy điện thoại di động cho bạn ấy nói chuyện cùng bố mẹ. Bạn ấy cảm ơn bố Nhím, và rủ Nhím giờ ra chơi ngày mai, ra gốc bàng ở cạnh sân chơi để chơi với nhau.
Người bạn mới quen và Nhím vẫy tay chào nhau. Trên đường về, Nhím lẩm bẩm:
– Bố ơi, may quá, con không phải đi đánh nhau với cướp biển.
– Vì sao?
– Vì con mà đi, thì bố không thấy con đứng ở cổng trường, bố lại khóc nhè như người bạn kia thôi!
Nguồn : Blog Trang Hạ